Đó là những hạnh phúc vay mượn mà tôicần phải trả lại cho thời gian. Bởi thế nên tôi ấm ức nép vào chính tôi để thấyyêu thương giờ rong chơi tận phương trời nào. Tôi đưa tay ra cố níu cho chặtmột mùa Thu tàn. Mà ngoảnh đi ngoảnh lại chỉ còn tôi chơi vơi trên con đường nhỏ và một chiều xưa thật nhạt nhòa. Tôi cứ ngỡ đời sẽ cuốn trôi hết mọi ngậm ngùi trong thoáng chốc, và tôi đã ngủ vùi trong mênh mông cuộc đời tôi, nhưng ngoài hiên vắng, mọi nỗi ngậm ngùi từ ngày xưa đã tìm về tự lúc nào mà tôi đâu có hay. Tôi đã tha thứ cho một cảm xúc đến muộn chẳng kịp để tôitiễn đưa mảng kí ức đã úa màu. Còn mùa xưa ấy nào có tha thứ được cho tôi? Tôi còn trong tôi một tiếng gọi trôi dạt giữa đêm. Tiếng gọi là giấc mơ muôn màu để khi tỉnh giấc, là tôi thấy hiện thực cứa những nhát rất sâu vào ngày hôm nay. Màu bóng tối không thể hóa thành nơi chốn bình yên, nhưng đổi lại,trong bóng đêm giọt nước mắt của tôi được rơi xuống an toàn và lạnh ngắt. Khép đôi mắt, tôi hiểu vì sao nỗi buồn là thiên đường của bóng đêm. Và trong cơn mưa đêm, điều chưa nói vẫn nằm imlìm bên trong lòng tôi, trôi theo một nỗibuồn rất thật, chạm tới vô cùng theo dòng chảy thời gian…! Và tôi chạm vào cô đơn để chìm sâu vàomuôn năm cũ. Một nỗi đau xa xưa nhẽ bẫng trong những vết thương cũ kĩ. Tôilãng quên để càng thêm nhớ. Đi về đâu tôi cũng gặp thời gian. Ngày. Tháng. Năm. Tôi kiếm tìm tôi? Hay kiếm tìm kíức tôi? Tôi là tôi? Hay tôi là nỗi buồn? Dành tặng một người bạn!
Tin mới đăng:






Đặt làm trang chủ
Giới thiệu
E-mail: 0oboys2girlo0@gmail.com
Liên hệ Quảng cáo
Tuyển cộng tác viên
Top Đầu Trang.