Nỗi Đau Vô Vọng - Asa Mel1: Đưa e qua giấc mơ, rồi chìm vào sâu sương đêm xóa mờ Màn khói trắng tan theo giấc mơ một mình a…. Đừng buồn e nhé e luôn có a,đừng buồn vì a mùa đông thêm lạnh Và lòng a biết mình sẽ rất đau..những ngày sau … Rồi e sẽ mãi đi xa nơi này, khoảng trời hoang vắng riêng a mà thôi Và a vẫn sẽ mong e trở về..nơi xưa ấy… Chorus: Nhói lòng từng phút nghĩ đến nơi thật xa vời vợi Giờ e nơi đâu - ở bên kia bầu trời.. Giọt nước mắt như thắt tim a người có biết Rằng người có nhớ những lúcđôi môi kia mở lời “mình xa nhau thôi” a chỉ biết gượng cười ^^! Ân tình ta vỡ đôi..a mất e rồi Mel2: Bàn chân a bước ngỡ như vô hồn Nhủ lòng không muốn..mưa nhòe mắt ai, Mà sao ko thể giữ e ở lại..người yêu ơiiiii … Rồi e sẽ mãi đi xa nơi này, khoảng trời hoang vắng riêng a mà thôi Và a vẫn sẽ mong e trở về..nơi xưa ấy… Chorus: Nhói lòng từng phút nghĩ đến nơi thật xa vời vợi Giờ e nơi đâu - ở bên kia bầu trời.. Giọt nước mắt như thắt tim a người có biết Rằng người có nhớ những lúcđôi môi kia mở lời “mình xa nhau thôi” a chỉ biết gượng cười ^^! Ân tình ta vỡ đôi..a mất e rồi
MC-12: chiếc lá cuối cùng nhẹ rơi nơicon sinh ra con về nơi có nắng mưa bụi và gió nơi mà còn bao nhiêu câu hẹn lời thề đôi chân trần từ nhỏ quen vớiđường đê nơi sài gòn nắng cháy làm sao đôi chân con bước nơi đường nhựa ước như ngày xưa,cởi truồng tắm mưa.cơm ngày 3 bữa đủ no đủ ấm ko dư thừa....gạt đi tất cả bước sang 1 trang mới con người bây giờ là phải thay đổi nhưng đâu đó thằng tôi trỗi dậy khiến con đau lòng...Khóc..... mọi chuyện ko đơn giản chỉ là 1-1= 0 quay về thực tại nơi con tim còn nhiều chỗ trống cần rất cần nhiều 1 hơi ấm sưởi ta trong những ngày lập đông cần rất cần đôi bàn tay chăm sóc khi con đang bị nhốt ở trong lồng ai về làng nơi phương xa đó có còn nhớ tôi ko nơi lũ trẽ trâu còn ra đồng,nơi bàn tay ai còn gieo mầm,nơi đó bà tôi còn chít khăn thâm. hay chỉ là kí ức thấm đẫm khi con đang trả giá cho lỗi lầm con ko phải là sắt đá nên nước mắt đang chảy, con đang khóc như là thằng đàn ông khóc,trong mọi khía cạnh thì con vẫn là thằng nhóc.nên con cần khóc như là chưa baogiờ được khóc.. mẹ ơi...... ver 2. mẹ muốn con là công an nhưng con là tên tội phạm mẹ đặt tên con là Giang,ko phải là kẽ gian ăn cắp vặt cũng không phải tên lừa lọc. mẹ muốn con được đến trường học.được nói,được vui. được cười nhưng con lại tự nhốt mình sau khung cửi. héo mòn thân xác đã bao lần mẹ khóc vì con người ta nói con của mẹ là thằng tù đừng khóc mẹ ơi,đừng khóc mẹ ơi vì con là đứa con mẹ yêu thương nhất trên đời chỉ có một mạch máu trong người thời gian ghé qua điểm lên vết nhăn trên trán hằn lên dáng mẹ là gánh khoai lang...mẹ giang tay ngang ôm con vào trong giấc nồng giật mình tĩnh dậy làm sao được,khi đôi tay con còn trong còng đầu óc quay mòng mòng kí ức vỡ tan thành bong bóng trỡ về cát bụi ko đơn giản là xong. con phải sống.............. c phải sống LING Lại một lần nữa mày thất bại giữa cuộc đời,ngửa mặt lên trời hỏi rằng tại sao Khi mà những cố gắng khôngđược đền đáp lại Liệu ông trời có nghe,được,lời nguyện cầu vụt qua thắp lại niềm tin không Đôi bàn tay chắp lại,biết bao lần,đã cầu xin ông Nhưng phải chăng tất cả chỉ là 1 sự ngụy biện cho niềm tin nơi mày không đủ Đêm không ngủ ngồi xếp ngày xưa Xếp từng vần xếp chữ , xếp từng mảnh nhạc này thành hinh Mày vẫn không thể cười nó Là một sự đánh đổi Vì,khi mày tìm thấy mày,phía bên kia nụ cười , nơi mày thuộc về Cũng là khi những người thânbên mày,không còn tìm thấy mày, Cũng là khi những người thânbên mày,không còn tìm thấy mày,đối với họ mày không trở về Có khi nào 1 ngày gió lạnh bên hiên ''Con ơi cửa nhà vẫn mở chốt chẳng cài then'' Mày đi đâu ? mày lại muốn đi đâu ? Những con đường mày chọn,chẳng có mẹ,đi trước đểmày lại theo sau Mày ước mình nhỏ lại,để mẹ,lại thấy mày,nhíu mắt chăm chăm Mày ước mẹ đừng nhìn bằng đôi mắt ngấn lệ đau đớn trămnăm Những đêm buồn cô quạnh đôi khi mày khóc rơi hàng lệ này Vì con đg mày chọn chẳng thể nào đổi được nụ cười mẹ mày
Làn da cháy nắng, vai còng nhấp nhô, cuống đôi chân, ông đạp qua bao phố phường. Giọt mồ hôi rơi, cho con lớn khôn, bữa cơm no, chiếc áo mới đến trường. Đứa con nào đâu thèm nghĩ suy, ngày qua chỉ trách cha cơ hàn. Nó luôn mong ước như chúng bạn, và cha của nó không là ông. Thời gian cứ thế vô tình lướt qua, đứa con nay lại làm cha như bao người. Chợt trong ký ức, bóng người cha già, gánh cho con bao năm tháng nhọc nhằn. Dáng cha giờ đây đã khất xa, còn chăng là ký ức nhạt nhoà. Nỗi đau từng đêm dày xéo con, chỉ mong được thừ tha một lần. Dáng cha giờ đây đã khuất xa còn chăng là ký ức nhạt nhoà. Ước mong một ngày trời nắng hồng, tuổi thơ về với bóng hình cha. Karik: Tuổi thơ, con vẫn thường trách Cha, vì không cho con được những thứ giống người ta. Từ miếng ăn tới quần áo mọi thứ đều thua xa. Bởi ngoài chiếc xích lô, Cha chẳng có gì đó. Đến một ngày không còn Cha, con mới nhận ra, bao năm qua Cha vì con hy sinh, đau buồn cách mấy nhưng Cha vẫn lặng thing. Đơn giản Cha muốn gánh mọi thứ một mình. Con đã sai! Con không thể làm lại vì dáng Cha đã khuất xa mãi mãi. Dù nước mắt có lăn dài con biết vẫn chẳng thể quay về những ngày tháng khi Cha còn tồn tại. Thèm khát gọi tiếng Cha như những ngày xưa. Nhưng biết phải làm sao khi Cha không còn nữa. Cứ thế hằng đêm con lại nhớ về Cha. Một mình ôm trọn những ký ức nhạt nhòa. V.A: Ngày con bé xíu cha thường cõng con, những lo toan đè lên đôi vai gầy. Rồi con vững bước cha luôn dõi theo, những suy tư đè lên đôi chân trần. Mãi mê học đòi cùng bao người mà con nào biết cha hao gầy. Lánh xa người cha già cơ hàn vì lo sợ chúng bạn cười chê. Ngày mưa gió rét cha về túi không, những âu lo hằn sâu ánh mắt buồn. Nhà còn bát cháo, cha nhìn rồi bảo con: "Hãy ăn đi, Cha đã no rồi!" "Dáng cha........về với bóng hình cha"
Anh sẽ khóc…1 lần nữa…để k thể nhìn e ra đi… Mắt ướt nhòe đi sự thật rằng a đã mặc e rời xa vì… A k đủ sức giữ lấy e…đừng hỏi vì sao k níu lại… Giới hạn cũng chỉ là thế…chấp nhận vậy thôi mình chia tay… K còn nhìn nhau,k còn mỉm cười…h mỗi n là 1 hướng K còn đưa đón,k còn tâm sự…e đi tìm lấy n e thương… A k phải n đó…a k còn là n đó… Thời gian đã trả lời tất cả và kết quả này chính điều a lo… A k hối hận vì a đã yêu bằng tất cả trái tim… A k hối hận vì có chăng cũng vẫn là điều cần trải nghiệm A chỉ tiếc…tiếc rằng a đã để vụt mất n a yêu… A chỉ tiếc…tiếc 1 điều rằng a k thể làm e hiểu Cuộc sống là vòng xoay…kon người lạc vào đó… Để tìm đc nhau là rất khó,mặc sóng gió,phải cố mà vượt wa Có lẽ e sẽ quên…quên nhanh hơn là bản thân e nghĩ… Và chắc a sẽ nhớ…nhớ nhiều hơn là lời a ghi ở đây… Nhưng trên bầu trời đó…mãi luôn tồn tại…1 vị trí từng dành cho 2 ta Và trong kí ức này mãi tồn tại điều j đó về kỉ niệm đã bay xa